Ngày 8 tháng 3

Một ngày đầy những cảm xúc lẫn lộn. Mình không biết nữa. Mình đã dựa dẫm quá nhiều vào hai từ không biết. Từ tối qua cho tới lúc sáng trên đường tới văn phòng, suy nghĩ về việc tặng hoa trong ngày mồng 8 tháng 3 có phải là một việc làm cần thiết hay không, trong khi những ngày còn lại trong năm thì luôn cư xử như shit với mọi người :)) Mình cũng đủ lớn để hiểu những lý do như “đi trên đường chẳng thấy hàng hoa nào” hay “do bận quá không kịp đi mua được” là nhảm shit nhưng mà cũng chỉ nghĩ được tới đấy thôi. Continue reading “Ngày 8 tháng 3”

Advertisements

Day of duck

“Thế lương bây giờ cháu được bao nhiêu tiền?”

Câu hỏi đã giúp viết lên lời kết cho ngày mồng 1 Tết của bạn. Viết lại ra đây thì chẳng thấy bức xúc lắm nhưng trong tình huống đó chẳng lẽ lại chửi lên đm. Mình sợ rằng mình mắc bệnh lãnh cảm mãn tính. Nhưng sự thực thì mấy người lớn tuổi chỉ quan tâm tới tiền lương, việc làm và chuyện nhà cửa, lấy vợ mình không yêu thương sao cho nổi. Hôm trước có mấy bác cũng nói đùa với một chú ở cùng khu là con rể ở ngay đây chứ đâu, chú liền hỏi ngay mình một câu: “Thế giờ cháu đang làm ở đâu???”

Hôm nay mình cảm thấy vui nhất lúc chơi với con Vịt Huyền. Chỉ có 1 cái xe đẩy và cái sân lổn nhổn những thứ linh tinh mà mình chơi với đó từ lúc ăn cơm xong cho tới khi về. Có lẽ những đứa lớn như mình mới là người cần chơi những trò như thế :))

Hôm qua với hôm nay uống bia nhiều nên đau đầu. Chả có chuyện gì được coi là đáng buồn chỉ là tự nhiên mình muốn uống. Mà lâu rồi cũng không uống với ai. Khác hẳn với một năm trước đây, đợt Tết đó không đụng vào một giọt rượu với ăn gần như chay luôn ấy.

Ngày Tết không nói chuyện công việc.

Hello

Hello.

Cuộc sống chẳng có gì là chắc chắn nhỉ?

Mấy hôm nay do chuyển văn phòng nên mình làm việc mấy ngày liền ở nhà. Có những lúc cảm thấy rất hào hứng, có những lúc cảm thấy tù túng, có những lúc cảm thấy mình vô dụng… Nhưng chốt lại thì khó có thể nói nếu mà công việc như thế này thì mình sẽ cảm thấy như thế kia… Lảm nhảm… Continue reading “Hello”

Hoang Mang

Hoang Mang

Tôi nhớ lần đầu tiên tôi nghe bài hát này trong Bước nhảy xì tin, phim chiếu trên VTV3. Lúc đó tôi còn chưa học đàn.

Cảnh phim là một nhóm bạn chơi thân ngồi với nhau bên đống lửa trại bập bùng. Những giai điệu nhẹ nhàng cất lên từ một cô gái yêu đơn phương một người bạn trong nhóm. Cô vừa hát vừa đệm ghita, thổ lộ những điều sâu thẳm nhất tới người mình yêu.

Đó là một khoảnh khắc thật tuyệt vời. Trái tim tôi rộn ràng. Thậm chí bị ám ảnh. Hình như đó cũng là một trong các lý do thôi thúc tôi tìm hiểu về đàn. Nhưng chỉ duy nhất có lần đó thôi. Sau này khi nghe Hồ Quỳnh Hương hay những người khác thể hiện, tôi không bao giờ có lại cảm giác đó nữa. Continue reading “Hoang Mang”